Sunday, 5 January 2014

còn chút gì để nhớ để thương

Mỗi lần lập blog mới, tôi có thói quen chuyển những bài viết cũ. Nguyên nhân chính cũng vì tiếc nuối, bởi bây giờ ngôn từ như dòng sông mùa khô cạn, chẳng thể tuôn ra mượt mà như ngày xưa. 


Tôi vẫn không quên ngày tháng đó, những lời ca tụng, mẩu tình bé bỏng giữ trong tim, những lời hứa phù hoa xinh đẹp. Như lời nguyện thời niên thiếu ấy, rằng tôi có thể yêu con người ấy đến trọn cuộc đời. Giờ mới biết điều ấy là ích kỷ, không chỉ với bản thân mà còn với chính quá khứ của mình. Với tôi, hồi ức luôn là cô gái mãi mãi dừng lại ở tuổi trăng tròn, tinh khiết và ngây thơ. Tôi sẵn sàng gói cô đơn vào hành trang, nhưng tâm nguyện sẽ luôn muốn bảo vệ người con gái đó,



nên bây giờ tôi ở đây. 



Tôi hai mươi tuổi. Thời thiếu nữ đã vĩnh viễn trôi qua rồi.